|
Nghệ thuật ẩm thực và triết lý ở đời
Ai cũng biết rằng: Văn hóa ẩm thực là một biểu hiện
quan trọng trong đời sống con người, nó cũng hàm chứa những
ý nghĩa triết lý.
Từ xa xưa trong dân gian nước ta đã tổng kết
thành câu tục ngữ: “Học ăn, học nói, học gói, học mở” chủ
yếu để nhắc nhở những người mới bước vào đời thì khâu đầu
tiên là “học ăn”. Ở các nước khác trên thế giới, ngoài quan
niệm dân gian thì các nhà chuyên môn, những người yêu thích,
hiểu ẩm thực… đều bàn luận, viết những tài liệu, những cuốn
sách hay về nghệ thuật ăn uống. Một trong những cuốn sách
hay là cuốn “Phân tích khẩu vị” của luật sư người Pháp Jean
Anthelme Brillat Savarin, được xuất bản lần đầu ở Paris
vào năm 1825 có tiếng vang rất lớn. Ông cho rằng: “Chính
tạo hóa giúp con người kiếm thức ăn, nuôi sống họ lại còn
cho họ nếm mùi khoái lạc với các món ăn ngon.” Đó là một
niềm hạnh phúc lớn lao của con người, là phần thưởng của
tạo hóa dành cho con người. Mỗi dân tộc trong quá trình
lịch sử hình thành và phát triển của mình đều có phong cách
ẩm thực với những đặc thù nhất định, nên vị luật sư đã nhận
xét: Có thể đoán biết được phần chính yếu của số phận một
dân tộc thông qua việc quan sát họ ăn như thế nào?
Đối với cá nhân riêng lẻ cũng vậy, “Hãy cho
tôi biết anh thường xuyên thích ăn món gì, tôi sẽ có thêm
cứ luận để nói rõ cho anh biết anh là người thế nào.” J.A.B
Savarin đã phân tích quan sát và đưa ra những kết luận thú
vị:
- Ăn chính là nghệ thuật: “Chúng ta dựa vào
trí tuệ mẫn tiệp, tình cảm đẹp đẽ để xây dựng cuộc sống
có chất lượng cao, ngày một hoàn thiện vì vậy cần phải biết
chọn thức ăn ngon - một biểu hiện của chất lượng cuộc sống”.
Rõ ràng là biết chọn thức ăn ngon, phù hợp với mình là cả
một nghệ thuật.
- Ăn là biểu hiện văn hóa ứng xử: “Ăn uống
thô tục là không biết ăn.”
Ăn soàm soạp như lợn, gắp liên tục, ăn ngấu
nghiến, gây tiếng động mạnh khi va chạm các dụng cụ đựng
thức ăn với thìa, nĩa, đũa, dao, tư thế ngồi xấu... đều
là những điều cấm. Cha ông ta dạy: “Ăn trông nồi, ngồi trông
hướng” là rất ý nhị. Có người còn cho rằng khi ăn cũng phải
giữ phong độ uy vũ, mạnh mẽ, chân tình nhưng tránh thô lậu.
“Nam thực như hổ, nữ thực như miêu” là muốn nhấn mạnh ý
người nam ăn phải khỏe, tư thế vẫn tỏ rõ nam tính, còn nữ
nhi trái lại phải ăn uống dịu dàng, làm dáng, thể hiện cả
nữ tính yểu điệu như mèo cả trong khi ăn.
- Ăn phải đúng kỷ luật, nguyên tắc: Kỷ luật
ở đây là “Khách ăn và đầu bếp phải có một phẩm chất không
thể thiếu: đó là đúng giờ”. Còn nguyên tắc ăn là: Một bữa
tiệc được sắp xếp theo bậc thang ăn nhẹ dần”. Thông thường
qua vài món khai vị, người đãi tiệc nên thết đãi các món
chính mà khách ưa thích và cuối cùng là tráng miệng bằng
hoa quả, kem, nước chè, chanh …
- Ăn chính là thực hiện niềm vui sáng tạo:
“Phát hiện một món ăn mới phải thấy là vui sướng như phát
hiện ra một ngôi sao mới”. Tạo ra món ăn mới là một phát
minh - nếu suy nghĩ được như vậy thì ẩm thực mới phát triển
và thực ra nó cũng là một trong những nguồn cảm hứng vô
tận cho những ai yêu nó, để tâm sức vào nghiên cứu nó.
Cuối cùng, thiết nghĩ khi chuẩn bị món ăn,
người đầu bếp phải sắp xếp sao cho nguyên liệu vừa đủ với
số lượng khách; nồi, niêu, xoong, chảo, bát, đĩa, thìa,
dao, thớt sạch sẽ. Nấu món ăn nào trước, món ăn nào sau
phải hợp lý, thứ tự, thái độ nấu nướng vui vẻ, hứng khởi.
Khi dọn ăn, nên chú ý lời mời chào tiếp món ăn chu đáo,
ý vị thì càng làm cho các món ăn ngon thêm bội phần. Văn
hóa ẩm thực ngày được đông đảo công chúng và các chuyên
gia văn hóa chú ý không chỉ ở nước ta mà ở nhiều nước. Và
khi đời sống mọi người được nâng lên thì ẩm thực cũng là
một tiêu chí đánh giá chất lượng cuộc sống.
[Sưu tầm]
Các bài
khác:
1.
Tản mạn về
chén trà
2.
Cá bông lau kho tộ
3.
Nét đẹp văn hóa ẩm thực
4.
Bún Thang Hà Nội
5.
Bún Bò Huế
6.
Gia vị trong các món ăn
Việt Nam
7.
Bánh tôm Hồ Tây
8.
Phở Việt Nam
|